Giới thiệu truyện
Người được xe cấp cứu đưa tới giữa ca trực đêm hôm ấy là chồng tôi.
Nhưng người chạy theo anh vào khoa Cấp cứu, ôm chiếc bụng đã nhô cao rồi khóc đến lạc giọng lại là một người phụ nữ tôi chưa từng gặp.
Cô ta túm chặt thành giường, nhìn tôi như bám lấy chiếc phao cuối cùng.
“Bác sĩ, xin cô cứu anh ấy.”
“Con tôi không thể vừa chào đời đã mất bố được.”
Tôi tên Tống Nhược Ninh, ba mươi tư tuổi, hiện là bác sĩ điều trị chính tại khoa Cấp cứu của một bệnh viện hạng ba tuyến đầu.
Mười hai năm khoác áo blouse trắng đủ để tôi chứng kiến quá nhiều khoảnh khắc sinh tử.
Có người được kéo trở về ngay trên bàn phẫu thuật.
Có người ngừng thở trước mắt tôi.
Cũng có bệnh nhân còn chưa kịp bước qua cánh cửa khu cấp cứu, tim đã ngừng đập.
Ở nơi này, mùi thuốc sát trùng gần như ngấm vào từng bức tường.
Tiếng máy theo dõi tim, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng người nhà khóc đến khản giọng hòa lẫn với nhau, biến mỗi ca trực thành một cuộc chạy đua nghẹt thở.