Giới thiệu truyện
Người đàn ông ngủ chung giường suốt 5 năm, cuối cùng lại đuổi tôi ra khỏi căn nhà của chính tôi mua.
“Căn nhà đó, anh đã sang tên cho Chu Nhã.”
Trần Hạo vừa cúi người thay giày vừa nói một câu nhẹ tênh.
Bình thản đến mức như chỉ đang nhắc hôm nay trời đẹp.
Tôi đứng chết lặng ở huyền quan, trên tay vẫn còn xách túi đồ ăn vừa đi chợ về.
“T… anh vừa nói gì?”
“Nhà.”
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.
“Anh đã chuyển sang tên Chu Nhã rồi. Em tranh thủ dọn đồ đi, cuối tháng chuyển ra ngoài.”
Chu Nhã.
Cái tên ấy không xa lạ.
Trong danh bạ điện thoại của anh ta, cô ta được lưu là “Trợ lý Tổng giám đốc Chu”.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.
Không nói một lời.
Đến lúc ấy anh ta mới ngước mắt lên, khẽ nhíu mày.
“Em không nghe anh nói à?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Anh ta tiện tay cầm chìa khóa xe.
“Tối nay anh không ăn cơm ở nhà.”
Cửa đóng lại.
Tiếng bước chân dần xa.
Tiếng cửa thang máy mở ra rồi khép lại cũng lọt hết vào tai tôi.
Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Chiếc túi trên tay bỗng trở nên nặng trĩu.
Tôi cúi xuống nhìn.
Bên trong là sườn non.
Món anh ta thích nhất.