Giới thiệu truyện
Nhà họ Tống tuyên bố phá sản vào đúng lúc tôi tưởng cuộc đời mình đã đủ hỗn loạn.
Chưa đầy vài ngày sau, cha tôi bị đám chủ nợ tìm tới. Người ta nói ông bị đ/á/nh đến gãy cả hai chân, từ đó chỉ có thể ngồi trên xe lăn.
Cũng bắt đầu từ thời điểm ấy, tôi học được cách cúi đầu.
Tôi không còn đứng trên sân thượng, lấy chuyện nh/ả/y l/ầ/u ra để ép vị hôn phu của mình, Cố Trạch Xuyên, phải lập tức đi đăng ký kết hôn.
Tôi cũng chẳng còn lao tới phát đ/i/ê/n mỗi lần bắt gặp anh ta dây dưa với cô bạn thân từ nhỏ của tôi, Hạ Tư Nhu.
Ngay cả những đoạn video riêng tư của hai người, thứ trước đây tôi từng tức giận tung thẳng vào nhóm chat của công ty, tôi cũng không nhắc tới nữa.
Tôi trở nên yên tĩnh đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.
Khi biết trong bụng có một đứa bé, tôi thậm chí còn không dám tới bệnh viện.
Tiền khám, tiền th/ủ th/uật, từng khoản đều khiến tôi xót xa.
Cuối cùng, tôi mua thuốc trên mạng, tự mình p/h/á b/ỏ đứa trẻ.
Tống Vãn Ý của ngày trước tuyệt đối sẽ không làm như vậy.