Sáu Năm Mài Dao - Chương 14
Tôi không gặp lại Lâm Tri Hạ nữa.
Cô ta từng viết cho tôi một lá thư.
Trong thư, cô ta xin lỗi.
Cũng cầu xin tôi thay cô ta nói với mẹ tôi một câu xin lỗi.
Tôi không trả lời.
Có những lời xin lỗi chỉ được nói ra để người nói cảm thấy nhẹ lòng.
Còn người nghe không nợ họ sự tha thứ.
Tôi đón mẹ trở về thành phố cũ.
Sức khỏe bà đã kém hơn rất nhiều so với sáu năm trước, nhưng tinh thần vẫn khá tốt.
Tôi đưa cho bà xem văn bản đính chính công khai của Tinh Hãn.
Bà đeo kính lão, đọc rất lâu.
Đọc đến cuối cùng, nước mắt rơi xuống trang giấy.
“Nếu cha con biết được thì tốt biết mấy.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh bà.
“Cha sẽ biết.”
Bà xoa đầu tôi.
“Nam Âm, những năm qua con khổ rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Không khổ.”
Bà nhìn tôi.
Tôi lại nói:
“Chỉ là hơi dài một chút.”
Bà vừa khóc vừa bật cười.
Sau đó, dự án của Vân Hoàn được triển khai rất thuận lợi.
Lô thuốc mới đầu tiên đã hoàn thành quá trình vận chuyển chuỗi lạnh, dữ liệu nhiệt độ toàn bộ hành trình đều đạt tiêu chuẩn.
Nội bộ Tinh Hãn cũng thay một loạt nhân sự.
Hứa Mạn được giữ lại, thăng chức thành người phụ trách tuân thủ tài chính.
Cô ấy nhắn tin cho tôi.
“Sau này đến Bắc Thành, tôi mời cô ăn cơm.”
Tôi trả lời:
“Phải ăn món đắt tiền.”
Cô ấy đáp:
“Được, quẹt chi phí tiếp khách của công ty, loại hợp quy ấy.”
Tôi bật cười.
Cuộc sống dường như cuối cùng cũng bước ra khỏi vụ án cũ kéo dài bao năm ấy.
Hôm đó, tôi lại đến sân bay.
Không phải đón Tổng giám đốc Thẩm.
Mà là đón mẹ tôi.
Bà đến miền Nam nghỉ dưỡng nửa tháng, hôm nay mới trở về.
Tôi đứng ở cửa ra, trên tay giơ một tấm bảng nhỏ.
Bên trên viết:
Chào mừng cô giáo Tần về nhà.
Cô giáo Tần chính là mẹ tôi.
Khi bước ra, bà đẩy theo một chiếc vali nhỏ, mái tóc đã bạc quá nửa.
Vừa nhìn thấy tôi, bà đã bật cười.
“Lớn từng này rồi còn giơ bảng đón mẹ.”
Tôi bước tới, nhận lấy vali.
“Con sợ mẹ không tìm thấy.”
Bà khoác tay tôi.
“Mắt mẹ chưa kém đến thế đâu.”
Hai mẹ con cùng đi về phía bãi đỗ xe.
Khi đi ngang qua cửa kính, tôi bỗng dừng lại một chút.
Vẫn là cửa ra này.
Một tháng trước, tôi từng đứng ở đây chờ Thẩm Nghiễn Chu.
Ngày hôm ấy, trên tay tôi cầm tấm bảng “Chào mừng Tổng giám đốc Thẩm”.
Trong lòng mang theo món nợ cũ suốt sáu năm.
Hôm nay, trên tay tôi lại là tấm bảng “Chào mừng cô giáo Tần về nhà”.
Bên cạnh là mẹ tôi.
Đột nhiên tôi hiểu ra.
Cả đời một con người, thứ thật sự cần đón trở về chưa bao giờ là người cũ.
Mà là chính mình.
Là bản thân từng bị vu khống.
Là bản thân từng bị bỏ lại.
Là bản thân bị ép đến đường cùng nhưng vẫn chưa từng nhận thua.
Mẹ hỏi:
“Đang nghĩ gì thế?”
Tôi đáp:
“Không có gì.”
Bà nhìn tôi.
“Nam Âm.”
“Dạ?”
“Bây giờ trông con rất giống cha.”
Tôi sững ra.
“Giống chỗ nào?”
Bà nói:
“Gặp chuyện không ầm ĩ, trong lòng tự biết phải làm gì.”
Tôi bật cười.
“Vậy cũng tốt.”
Xe chạy khỏi đường trên cao của sân bay.
Ánh mặt trời chiếu xuống kính chắn gió phía trước, sáng đến chói mắt.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Tổng giám đốc Hạ.
“Tổng giám đốc Cố, dự án giai đoạn hai của Tinh Hãn chỉ đích danh cô phụ trách.”
Tôi trả lời:
“Biết rồi.”
Ông lại gửi thêm một tin.
“Còn nữa, hội đồng quản trị đã quyết định, bắt đầu từ tháng sau cô sẽ được thăng chức lên phó tổng giám đốc.”
Tôi nhìn màn hình vài giây rồi tắt điện thoại.
Mẹ hỏi:
“Công việc à?”
“Vâng.”
“Chuyện tốt?”
Tôi nắm vô lăng.
“Cũng xem như vậy.”
Bà cười.
“Thế tối nay ăn món gì ngon một chút.”
“Ăn gì ạ?”
“Cá kho. Trước đây cha con thích nhất.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Dòng xe tiếp tục tiến về phía trước.
Bầu trời từng chút một sáng lên.
Tôi biết, câu chuyện đi đến đây vẫn chưa thể gọi là viên mãn.
Hai chữ viên mãn quá nhẹ.
Không xứng với sáu năm này.
Nhưng ít nhất, mọi món nợ đã được tính rõ ràng.
Thứ phải trả, đã trả.
Kẻ đáng sụp đổ, đã sụp đổ.
Người nên đứng dậy, cuối cùng cũng đã đứng lên.
Sau này có người hỏi tôi:
Cách tốt nhất để hận một người là gì?
Tôi nói, không phải mắng họ.
Không phải cầu xin họ.
Cũng không phải nửa đêm lật lại những bức ảnh cũ để tự hành hạ mình.
Mà là giữ kỹ chứng cứ.
Sống thật tốt cuộc đời mình.
Nói những lời ngắn gọn.
Chậm rãi mài sắc lưỡi dao.
Đợi đến lúc kẻ đó tin rằng mình đã thắng hoàn toàn, hãy nói cho họ biết:
Những năm tháng anh tưởng mình chiến thắng, chính là khoảng thời gian tôi để chứng cứ lớn dần lên.
Hết.