Giới thiệu truyện
Năm thứ năm sau khi hiến g//an cứu em trai, sức khỏe của tôi vẫn không thể hồi phục.
Vì tôi, mẹ bỏ hẳn món chè rượu nếp viên trôi nước mà bà yêu thích nhất.
Bố cất sạch mọi thứ có mùi cồn trong nhà, ngay cả rượu nấu ăn cũng thay bằng gừng.
Mỗi tối, em trai A Nghiên đều hâm sữa nóng cho tôi, ngồi xổm bên xe lăn, dỗ tôi nuốt từng nắm thu//ốc.
Họ luôn nói:
“Tiểu Hân, con đã cứu A Nghiên một mạng. Sau này cả nhà cũng sẽ chăm sóc con cả đời.”
Tôi tin.
Chính câu nói ấy đã giúp tôi gắng gượng vượt qua hết lần này đến lần khác những cơn biến chứng hà//nh h//ạ.
Sau này, em trai kết hôn.
Thông gia tương lai nâng ly, bảo rằng người chị đã cứu mạng chú rể nhất định phải uống một ly rượu mừng.
Hôm ấy, lục phủ ngũ tạng của tôi đ//au như bị x//é to//ạc, đành khẽ nói:
“Con không thể uống rượu… Có thể thay bằng nước được không?”
Đôi mắt em dâu lập tức đỏ hoe.
“Chị thật sự không uống được, hay muốn nhân cơ hội này nhắc mọi người rằng mạng của A Nghiên là do chị cứu?”
Cả bàn tiệc lập tức im phăng phắc.
Mẹ dường như cuối cùng cũng tìm được chỗ để trút hết những cảm xúc đã dồn nén bấy lâu.
“Chỉ một ngụm rượu thôi mà con cũng không chịu? Chẳng lẽ muốn em trai phải mang ơn con cả đời sao?”
“Hôm nay là ngày vui của nó, không phải nơi để con báo cáo bệnh tình!”
Bố cũng đỏ mắt nhìn tôi.
“Năm năm qua, cả nhà lúc nào cũng quay quanh con, nơm nớp lo sợ, đến một ngụm rượu cũng chẳng dám uống.”
“Chúng ta thật sự mệt mỏi lắm rồi.”
“Hôm nay dù con có uống đến ch//ết cũng đừng phá hỏng niềm vui của em trai.”
Tôi nhìn từng gương mặt mệt mỏi của họ, nhìn sự im lặng đầy khó xử của A Nghiên.
Đột nhiên, tôi hiểu ra một điều.
A Nghiên đã có gia đình riêng.
Bố mẹ cũng nên có cuộc sống của chính họ.
Còn tôi…