Giới thiệu truyện
Sinh nhật năm ấy, tôi nhận được cuộc gọi từ vị hôn phu.
Tần Mặc Xuyên nói công ty vừa phát sinh một cuộc họp khẩn, anh phải lập tức bay đến Quảng Châu, không thể ở bên tôi.
Tôi chưa kịp buồn bao lâu thì điện thoại lại hiện thông báo tin nhắn thoại.
Người gửi là bạn thân của tôi, Hứa Vãn Tình, lúc này đang ở Đà Nẵng.
Giọng cô ấy vui vẻ vang lên bên tai.
“Giang Tư Nguyệt, sinh nhật vui vẻ nhé. Chúc mừng cậu lại già thêm một tuổi.”
Tôi và Hứa Vãn Tình sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.
Từ khi còn nhỏ, gần như năm nào chúng tôi cũng đón sinh nhật bên nhau.
Năm nay Tần Mặc Xuyên không có mặt, tôi liền nảy ra ý định đến Đà Nẵng tìm cô ấy.
Tôi lập tức đặt vé máy bay, không báo trước với Hứa Vãn Tình, muốn âm thầm xuất hiện để khiến cô ấy bất ngờ.
Khi chuyến bay đáp xuống, mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía đường chân trời.
Ánh chiều tà phủ lên bán đảo Sơn Trà một lớp màu vàng cam dịu dàng, đẹp đến mức khiến người ta gần như quên thở.
Tôi mở vòng bạn bè, tìm vị trí Hứa Vãn Tình vừa đăng rồi lần theo đó đi tới.
Còn chưa đến gần, tôi đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng bên mỏm đá sát biển.
Tần Mặc Xuyên.