Suốt ba năm - Chương 17
“Bố!”
Anh cúi xuống bế con lên.
Ba năm trước, con bé không nhận ra anh.
Ba năm sau, nhờ những lần thăm đều đặn, anh cuối cùng cũng trở thành một người cha thật sự trong lòng con.
Anh không còn đổ lỗi cho công việc.
Không còn vừa bế con vừa nhìn điện thoại.
Cũng đã học cách buộc tóc, pha sữa, thay quần áo và kể chuyện.
Tôi thừa nhận anh đã thay đổi.
Nhưng tôi chưa từng hối hận về quyết định ly hôn.
Bởi sự thay đổi của anh chỉ bắt đầu khi không còn ai dung túng cho sự vô trách nhiệm ấy.
Sau khi đưa Bình Bình vào lớp, chúng tôi đứng ngoài cổng trường.
Anh nhìn tôi.
“Cuối tuần này mẹ muốn đưa Bình Bình đi sở thú.”
“Tôi sẽ hỏi con.”
“Được.”
Anh do dự rồi nói:
“Giai Tuệ đã đi làm lại.”
“Tôi nghe nói cô ấy làm nhân viên tư vấn bán hàng.”
“Ừ.”
“Cô ấy đang trả nợ dần.”
“Tốt.”
“Mẹ cũng chuyển về quê rồi.”
Tôi chỉ gật đầu.
Những chuyện ấy đã không còn khiến tôi dao động.
Trình Hạo Dương cười nhẹ.
“Em sống tốt thật.”
“Tôi vẫn luôn có khả năng sống tốt.”
“Chỉ là trước đây tôi dùng quá nhiều sức lực để duy trì một cuộc hôn nhân không đáng.”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Tôi biết.”
“Anh từng nghĩ em rời đi chỉ vì giận.”
“Sau này anh mới hiểu, lúc một người phụ nữ còn cãi nhau, còn yêu cầu, nghĩa là cô ấy vẫn hy vọng.”
“Ngày em không cần bất cứ điều gì từ anh nữa, cuộc hôn nhân đã kết thúc rồi.”
Tôi nhìn về phía lớp học.
Bình Bình đang đứng bên cửa sổ vẫy tay với chúng tôi.
Tôi cũng giơ tay vẫy lại.
“Anh hiểu được là tốt.”
“Ít nhất sau này anh có thể làm một người bố tốt.”
Anh hỏi:
“Còn làm một người chồng tốt thì sao?”
Tôi nhìn anh.
“Đó là chuyện của người phụ nữ anh gặp sau này.”
“Không phải chuyện của tôi.”
Anh cười buồn.
Nhưng không níu kéo nữa.
Chúng tôi tạm biệt ở cổng trường.
Anh đi về bên trái.
Tôi đi về bên phải.
Con đường của chúng tôi đã tách ra từ ba năm trước.
Không cần quay lại.
15
Buổi tối hôm ấy, mẹ tôi chuẩn bị một bàn thức ăn để chúc mừng Bình Bình ngày đầu đi học.
Con bé hào hứng kể trong lớp có một bạn gái tên Đậu Đậu.
Bạn ấy thích khủng long.
Cô giáo còn tặng mỗi người một bông hoa giấy.
Bố tôi nghe đến đâu gật đầu đến đó, nghiêm túc như đang tham dự một cuộc họp quan trọng.
Ăn xong, Bình Bình kéo tay tôi ra ban công.
Bầu trời có rất nhiều sao.
Con bé hỏi:
“Mẹ, lúc con còn bé, ai chăm con vậy?”
Tôi chỉ vào trong nhà.
“Bà ngoại.”
“Còn mẹ?”
“Mẹ cũng chăm con.”
“Ông ngoại thì sao?”
“Ông ngoại ở quê kiếm tiền mua sữa cho con.”
Con bé suy nghĩ một lúc.
“Còn bố?”
Tôi mỉm cười.
“Lúc đầu bố chưa biết cách chăm.”
“Sau này bố học được.”
Bình Bình gật gù như hiểu.
Sau đó con bé ôm lấy cổ tôi.
“Con thích mẹ nhất.”
Tôi hôn lên trán con.
“Nhưng mẹ không cần con thích mẹ nhất.”
“Con chỉ cần yêu những người thật lòng yêu con.”
“Và phải yêu chính mình.”
Con bé chưa hiểu hết.
Nó chỉ học theo:
“Con yêu chính mình.”
Tôi bật cười.
Mẹ tôi đứng trong phòng khách gọi:
“Hai mẹ con vào ăn trái cây đi.”
Bình Bình lập tức chạy vào.
Tôi đứng lại bên ban công thêm vài giây.
Ba năm trước, tôi từng nằm trong phòng bệnh, nhìn đứa trẻ nhỏ bé rồi hứa rằng sau này mình sẽ thương con.
Bây giờ tôi đã làm được.
Không chỉ thương con.
Tôi còn học được cách thương chính mình.
Tôi không còn dùng nhẫn nhịn để đổi lấy sự yên ổn giả tạo.
Không dùng hy sinh để chứng minh mình là người vợ tốt.
Cũng không trao quyền định đoạt giá trị của mình cho bất cứ gia đình nào.
Phùng Tú Mai từng cho rằng tôi không mời bà tới tiệc đầy tháng là hành động trả thù.
Trình Hạo Dương từng cho rằng tôi ly hôn chỉ vì nhất thời xúc động.
Trình Giai Tuệ từng cho rằng tôi có tiền thì đương nhiên phải giúp cô ta.
Nhưng họ đều sai.
Tôi không trả thù ai.
Tôi chỉ ngừng cho phép họ lợi dụng mình.
Tôi không phá hủy gia đình.
Tôi chỉ bước ra khỏi nơi vốn chưa từng thật sự coi tôi là người nhà.
Tôi cũng không cướp đi bất cứ thứ gì của họ.
Căn nhà vốn là của tôi.
Tiền vốn là của tôi.
Con gái là đứa trẻ tôi đã liều mình si//nh ra và tự tay chăm sóc.
Tương lai càng thuộc về tôi.
Trong phòng khách, Bình Bình đang cười khanh khách.
Mẹ tôi bóc một múi cam đưa cho con bé.
Bố tôi giả vờ giành lấy, khiến con bé vội vàng ôm chặt chiếc bát nhỏ vào lòng.
Ánh đèn vàng ấm áp phủ lên khuôn mặt của ba người.
Tôi bước vào nhà, đóng cửa ban công.
Bình Bình lập tức chạy tới nhét một múi cam vào miệng tôi.
“Mẹ ăn đi.”
Vị cam rất ngọt.
Tôi cúi xuống bế con lên.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng rực.
Còn trong căn nhà này, không có ai bị xem nhẹ.
Không có ai phải nhẫn nhịn để đổi lấy một vị trí.
Tất cả tình yêu đều được đáp lại bằng sự trân trọng tương xứng.
Đây mới là gia đình mà tôi muốn dành cho con gái.
Cũng là cuộc sống mà tôi xứng đáng có được.
HẾT.