Giới thiệu truyện
Suốt một tháng liền, tôi gần như ăn ngủ ngay trong phòng phục chế của bảo tàng, chỉ để xử lý một món cổ vật quý.
Đúng lúc ấy, bạn trai tôi là Tạ Minh Vũ bất ngờ mang theo hai cốc trà sữa đến, cười bảo tiện đi ngang nên ghé vào thăm.
Trên bàn làm việc đặt một chiếc trâm điểm thúy niên đại nhà Minh. Một phiến lông chim trên đó đang bị bong, tôi vẫn chưa kịp gia cố lại.
Anh ta đứng cạnh quan sát rất lâu, ánh mắt cứ dừng trên cây trâm.
Trước khi rời đi, anh ta buột miệng:
“Màu sắc đẹp thế này mà chỉ nằm trong tủ kính thì đúng là phí thật.”
Nghe xong, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì.
Đến sáng hôm sau, tôi vừa quay lại phòng làm việc đã phát hiện chiếc két sắt biến mất.
Cùng với nó, cây trâm cũng chẳng còn.
Hình ảnh camera ghi rõ, đúng ba giờ sáng, Tạ Minh Vũ lái một chiếc xe tải nhỏ quay lại bảo tàng rồi ngang nhiên khiêng cả két sắt đi.
Tôi lập tức gọi điện cho anh ta.
Giọng anh ta bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Hôm nay cô bạn thân của anh đi chụp ảnh cổ trang, anh chỉ lấy chiếc trâm cho cô ấy dùng tạm nửa ngày thôi. Ngày mai anh mang trả.”
Tôi giận đến run người.
“Đó là bảo vật cấp hai quốc gia! Anh có biết mình đang làm gì không?”
Thế nhưng anh ta chẳng hề để tâm.
“Em đừng đem mấy lời đó ra dọa anh.”