Giới thiệu truyện
Điện thoại khẽ rung báo tiền lương hưu đã vào tài khoản.
Nhìn con số hiện trên màn hình, tôi bất giác mỉm cười. Cả đời đứng trên bục giảng, cuối cùng cũng đến lúc được sống những ngày thảnh thơi cho riêng mình.
Chiều hôm đó, tôi xuống bếp nấu cơm như thường lệ.
Bốn món mặn, một món canh, còn cẩn thận kho thêm đĩa sườn mà Trần Kiến Quốc thích nhất.
Bữa cơm mới ăn được một nửa, ông ấy đặt đũa xuống rồi khẽ hắng giọng.
Tôi quá quen với tín hiệu này.
Hễ có chuyện gì được ông ấy xem là quan trọng, kiểu gì cũng phải hắng giọng lấy đà, giống như chuẩn bị phát biểu trước đám đông.
“Mẫn à, tôi muốn bàn với bà một chuyện.”
Tôi vẫn bình thản nhai miếng sườn, chỉ đáp:
“Ừ.”
“Anh cả mất sớm. Chị dâu một mình nuôi Trần Lỗi khôn lớn, bao năm nay cực khổ quá.”
Tôi vẫn tiếp tục gắp thức ăn, không ngẩng đầu.
“Bây giờ chị ấy không có lương hưu, cuộc sống cũng chẳng dư dả. Tôi nghĩ… mỗi tháng nên chia phần lương hưu của tôi cho chị ấy.”
Lúc ấy tôi mới ngước mắt nhìn ông.
Ông tránh ánh nhìn của tôi, vẻ mặt thiếu tự nhiên, hoàn toàn không dám đối diện.
“Bao nhiêu?”
Tôi hỏi rất bình tĩnh.
“Toàn… toàn bộ.”
Đôi đũa trong tay tôi dừng lại giữa không trung.
Không phải vì nổi giận.
Mà là vì tôi suýt bật cười.