Tờ giấy chấm dứt hôn nhân được tôi đặt vào giữa đống tài liệu - Chương 15
Ánh mắt anh thoáng tối đi.
Sau khi Tạ lão gia rời khỏi, anh đặt một tập giấy lên bàn.
“Đây là thỏa thuận từ bỏ yêu cầu đổi họ của hai đứa trẻ.”
Tôi mở ra.
Anh đã ký.
“Anh không yêu cầu chúng mang họ Tạ?”
“Không.”
“Tên do em đặt.”
“Em cũng là người nuôi chúng.”
“Chúng mang họ Lâm là đúng.”
Tôi nhìn anh.
“Tạ Hoài Cảnh.”
“Ừ.”
“Anh thay đổi thật rồi.”
Đôi mắt anh hiện lên một tia hy vọng rất nhạt.
Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến nó tắt đi.
“Đáng tiếc, quá muộn.”
Anh im lặng thật lâu.
Sau đó gật đầu.
“Anh biết.”
16
Ngày ra tòa, thành phố Tinh mưa rất lớn.
Tôi mặc một bộ vest màu trắng.
Tạ Hoài Cảnh mặc vest đen.
Giống như ngày kết hôn.
Chỉ khác khi ấy tôi khoác tay anh bước vào lễ đường.
Hôm nay chúng tôi ngồi ở hai phía.
Thẩm phán xác nhận lần cuối.
“Lâm Vãn Ninh, cô có đồng ý chấm dứt quan hệ hôn nhân với Tạ Hoài Cảnh không?”
“Tôi đồng ý.”
“Tạ Hoài Cảnh, anh có đồng ý không?”
Phòng xử yên lặng.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt người đàn ông sâu đến mức dường như chứa tất cả những điều chưa kịp nói.
Sau vài giây, anh trả lời:
“Đồng ý.”
Chỉ hai chữ.
Lần này anh đọc rõ từng dòng.
Không ký nhầm.
Không xem nó như một văn kiện bình thường.
Thẩm phán công bố phán quyết.
Quan hệ hôn nhân chính thức chấm dứt.
Tôi có quyền nuôi dưỡng hai đứa trẻ.
Tạ Hoài Cảnh có quyền thăm nom theo thỏa thuận.
Tài sản riêng được hoàn trả đầy đủ.
Tài sản chung do hai bên tự nguyện từ bỏ yêu cầu phân chia.
Khi chiếc búa gõ xuống, tôi không có cảm giác đau.
Chỉ thấy một cánh cửa cuối cùng khép lại.
Bước ra khỏi tòa án, mưa vẫn chưa dừng.
Hạ Miên chạy đến che ô cho tôi.
Tạ Hoài Cảnh đứng dưới mái hiên.
Anh gọi:
“Vãn Ninh.”
Tôi quay lại.
Anh bước đến, đưa cho tôi chiếc hộp gỗ trong hầm rượu.
“Lá thư này trả cho em.”
“Tôi không cần.”
“Vậy để anh giữ.”
“Tùy anh.”
Anh cầm hộp, bàn tay siết chặt.
“Anh từng nghĩ chỉ cần có đủ quyền lực, sẽ không ai có thể khinh thường anh.”
“Tôi biết.”
“Anh nghĩ chỉ cần kiếm đủ tiền, em sẽ có cuộc sống tốt.”
“Nhưng anh quên hỏi em muốn gì.”
Tôi không nói.
“Vãn Ninh.”
“Anh không cầu xin em quay lại nữa.”
“Bởi vì anh biết mình không có tư cách.”
“Anh chỉ muốn nói…”
Giọng anh khàn hẳn.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn màn mưa phía sau anh.
Sau đó bình tĩnh đáp:
“Tôi nhận.”
Ánh mắt anh khẽ sáng lên.
Nhưng tôi tiếp tục:
“Tôi nhận lời xin lỗi.”
“Không có nghĩa tôi tha thứ.”
“Càng không có nghĩa chúng ta còn cơ hội.”
Tạ Hoài Cảnh gật đầu.
“Anh hiểu.”
Tôi quay người bước xuống bậc thềm.
Hạ Miên che ô.
Phía trước, bố mẹ tôi đang chờ bên xe.
Ninh Ninh và Du Du ngồi trong ghế trẻ em, nhìn qua cửa kính.
Tôi mở cửa.
Hai đứa trẻ lập tức cười.
“Mẹ…”
Ninh Ninh vừa học nói, âm thanh còn chưa rõ.
Nhưng một tiếng ấy đủ khiến toàn bộ quá khứ phía sau trở nên không còn quan trọng.
Tôi ôm con vào lòng.
Xe lăn bánh.
Qua gương chiếu hậu, Tạ Hoài Cảnh vẫn đứng dưới mái hiên.
Bóng dáng anh ngày càng nhỏ.
Lần này, người không quay đầu lại vẫn là tôi.
17
Một năm sau.
Tuyến logistics xuyên biển của Lâm thị chính thức đi vào hoạt động.
Ngày con tàu đầu tiên rời cảng, tôi đứng trên đài quan sát cùng bố.
Tiếng còi tàu vang lên giữa mặt biển rộng lớn.
Hàng nghìn container được xếp ngay ngắn trên boong.
Dự án từng bị nhiều người cho rằng quá mạo hiểm đã mang về cho Lâm thị hợp đồng dài hạn với sáu tập đoàn quốc tế.
Giá cổ phiếu tăng gấp đôi.
Tôi được bổ nhiệm làm tổng giám đốc.
Trong cuộc họp cổ đông, không còn ai nhắc tôi là con gái chủ tịch.
Họ gọi tôi là Lâm tổng.
Bởi vì tôi dùng kết quả để giành vị trí ấy.
Sau buổi lễ, phóng viên chặn tôi ở cầu cảng.
“Lâm tổng, có tin đồn tập đoàn Tạ thị muốn hợp tác trở lại với Lâm thị, cô có thể xác nhận không?”
“Tất cả dự án đều được xem xét theo lợi ích thương mại.”
“Quan hệ cá nhân có ảnh hưởng không?”
“Tôi và tổng giám đốc Tạ không còn quan hệ cá nhân.”
“Có người nói anh Tạ vẫn chưa tái hôn, thường xuyên bay đến thành phố Tinh. Hai người có khả năng quay lại không?”
Tôi nhìn ống kính.
“Không.”
Chỉ một chữ.
Tin tức lập tức lên xu hướng.
Buổi chiều, Tạ Hoài Cảnh gửi tin nhắn.
“Phỏng vấn rất dứt khoát.”
Tôi trả lời:
“Tránh hiểu lầm.”
Anh gửi lại:
“Anh không hiểu lầm.”
Tôi không nhắn thêm.
Hai năm qua, mối quan hệ của chúng tôi dần trở về vị trí thích hợp.
Anh là bố của Ninh Ninh và Du Du.
Tôi là mẹ chúng.
Ngoài ra không còn gì.
Tạ Hoài Cảnh đã cứu được dự án phía Nam bằng toàn bộ tài sản cá nhân.
Nhưng vì sự cố đó, quyền lực của anh tại Tạ thị bị suy giảm.
Anh mất vị trí tổng giám đốc trong sáu tháng.
Tạ lão gia đưa con trai của bác cả lên thay.
Không lâu sau, người kia làm giả số liệu, khiến tập đoàn thiệt hại nghiêm trọng.
Tạ Hoài Cảnh trở lại.
Lần này anh không dựa vào bất kỳ sự hỗ trợ nào từ nhà họ Lâm.
Anh tự thanh lọc hội đồng quản trị.
Tự trả nợ.
Tự giành lại vị trí.
Có người nói anh đã trở nên đáng sợ hơn trước.
Chỉ mình tôi biết anh cũng thay đổi ở những nơi khác.