Giới thiệu truyện
Mang th//a/i đủ 280 ngày, tôi chưa từng cầm của chồng lấy một đồng. Đến lúc sinh con, câu đầu tiên anh ta nói không phải hỏi han, mà là ra lệnh tôi ở nhà làm nội trợ. Ngay khi ấy, tôi biết cuộc hôn nhân này đã đến hồi kết.
Suốt 280 ngày mang tha/i.
Tôi chưa từng tiêu của chồng một xu.
Anh ta có mức lương 2 triệu tệ mỗi năm, nhưng mật khẩu thẻ lương tôi còn chẳng biết. Tiền khám tha/i do tôi tự thanh toán, đến cả sữa bầu cũng lấy tiền trong thẻ của mình.
Cả tha/i kỳ, tôi chỉ xin tiền đúng một lần.
Anh ta thậm chí không buồn ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt hỏi:
“Em có đi làm đâu mà cần tiền?”
Tôi không cãi.
Không khóc lóc.
Chỉ lặng lẽ ghi lại từng khoản, từng đồng.
Đến ngày sinh con.
Anh ta bước vào phòng bệnh, giọng điệu như đang giao việc.
“Hết ở cữ thì từ mai em ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.”
Tôi nằm trên giường bệnh, người vẫn còn rất yếu.
Chỉ khẽ mỉm cười.
Rồi bình thản đáp lại đúng một câu.
Chỉ trong chớp mắt.
Gương mặt anh ta trắng bệch.