Giới thiệu truyện
Tối hôm đó, chỉ vì mua thừa một hộp cơm ở cửa hàng tiện lợi, tôi thuận tay đưa nó cho một người đàn ông vô gia cư đang ngồi bên ngoài.
Ông ta ăn sạch phần cơm với tốc độ khiến tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.
Thế nhưng vừa nuốt xong miếng cuối cùng, ông ta bỗng nhìn thẳng vào tôi rồi nói:
“Ngày mai cô đừng đến công ty.”
Tôi ngẩn ra.
Ông ta lại tiếp tục, vẻ mặt nghiêm túc đến kỳ lạ.
“Kiếm một nơi thật cao để ở. Thức ăn, nước uống cũng chuẩn bị trước đi.”
Tôi chỉ nghĩ ông ta thần kinh có vấn đề nên bật cười, thuận miệng hỏi:
“Có chuyện gì vậy chú?”
Người đàn ông dùng tay áo lau miệng, bình thản trả lời như thể đang thông báo một chuyện đã chắc chắn xảy ra:
“Đại hồng thủy sắp đến.”
“Thành phố này sẽ bị nước nhấn chìm.”
Tôi nghe xong cũng chẳng để trong lòng.
Cho tới ba giờ sáng.
Điện thoại đặt bên gối bất ngờ rung lên.