Giới thiệu truyện
Tống Minh Triệt luôn khẳng định mình ghét cà phê.
Theo lời anh, thứ nước ấy không những đắng nghét mà còn có mùi khiến đầu óc anh khó chịu. Chỉ cần thoáng ngửi thấy, anh đã muốn tránh thật xa.
Vậy mà hôm ấy, khi kiểm tra túi áo vest trước lúc mang đi giặt, đầu ngón tay tôi lại chạm phải một miếng bìa cứng.
Đó là thẻ tích điểm của một quán cà phê.
Trên thẻ có tổng cộng mười hai ô.
Mười một ô trong số đó đã được đóng dấu.
Vài ngày sau, tôi đi ngang qua đúng quán được in trên tấm thẻ. Tôi lấy điện thoại, mở một bức ảnh rồi đưa cho cô nhân viên đứng quầy.
“Cô từng gặp người đàn ông này chưa?”
Cô ấy vừa liếc qua đã cười ngay.
“Biết chứ. Tuần nào anh Tống cũng tới đây vào thứ Ba, còn dẫn theo bà Tống nữa. Hai người lần nào cũng gọi hai cốc ‘Tình đầu’.”
Nói đến đó, giọng cô nhân viên đầy ngưỡng mộ.