Giới thiệu truyện
Trong bữa cơm đoàn viên dịp Tết Đoan Ngọ, trên bàn vừa khéo chỉ còn lại hai chiếc bánh ú.
Tạ Ninh quay sang hỏi em gái nuôi muốn ăn chiếc nào trước.
Tới lượt tôi, anh ta mới bảo:
“Bánh ú trắng chấm đường ăn cũng ngon lắm, em tự bóc đi.”
Không ăn thì nhịn, chẳng có gì sất.
Đó là điều tôi học được sau ba năm kết hôn với anh ta.
Bình thường, tôi sẽ lẳng lặng nhận lấy những thứ mà Tạ Hân bỏ lại.
Nhưng hôm nay, tôi bỗng cảm thấy chiếc bánh này sao mà ngán ngẩm đến thế.
Vì vậy, tôi đặt đũa xuống, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Em không thích ăn bánh ú trắng.”
Bàn ăn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Tạ Hân nhìn chiếc bánh ú nhân thịt vừa bóc dở, tỏ vẻ chu đáo:
“Nếu chị dâu không thích thì ăn cái này của em đi.”
“Bình thường em cũng không chuộng bánh ú trắng lắm, nhưng thỉnh thoảng ăn một miếng cũng chẳng sao.”
Nhưng trước khi cô ta kịp vươn tay lấy chiếc bánh trắng trước mặt tôi, Tạ Ninh đã gạt tay cô ta ra.
“Không cần đâu, chị dâu em chỉ hay làm mình làm mẩy thôi, em cứ ăn phần của em đi.”
Nói xong, anh ta quay sang nhìn tôi, dửng dưng bảo:
“Muốn ăn thì ăn cái trước mặt đi, không ăn thì nhịn.”