Giới thiệu truyện
Trong bữa cơm tối, trước mặt con cháu, người đàn ông đã sống cùng tôi mấy chục năm lạnh lùng buông một câu:
“Người bà nồng nặc mùi già, từ nay đừng ngồi chung bàn ăn nữa.”
Tôi nghe rõ từng chữ.
Nhưng không khóc.
Hôm sau, khi bên ngoài cửa sổ mới chỉ vừa hửng sáng, tôi vẫn thức dậy đúng giờ như mọi ngày.
Trong lúc lau sàn, nước bẩn từ đầu cây lau văng lên mặt, lạnh đến mức da thịt tê buốt.
Tôi lau đi lau lại ba lần, sau đó vào bếp chiên trứng, hâm sữa, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Chồng tôi, con trai, con dâu và cháu nội vẫn đang ngủ say.
Không một ai nhớ hôm ấy là ngày tôi tròn sáu mươi tuổi.
Sau khi lau mặt bàn bóng loáng đến mức có thể phản chiếu khuôn mặt, tôi đặt lên đó mấy món họ vẫn thường thích ăn.
Trước khi rời đi, tôi tháo chùm chìa khóa vẫn treo cạnh cửa, nhẹ nhàng đặt xuống bên đôi dép lê của ông ấy.
Đôi dép mà ngày nào ông ấy cũng tiện chân đá văng khắp nơi, rồi gọi tôi đến xếp lại.
Lần này, tôi không xếp nữa.