Giới thiệu truyện
Trong bữa lại mặt, chỉ vì đĩa thịt kho tàu lẫn rau mùi, Thẩm Trường Chu đã lớn tiếng với mẹ tôi.
Lý do rất đơn giản.
Cô bạn “anh em tốt” của anh ta ghét rau mùi đến mức không chịu nổi.
Mà bữa tiệc hôm nay, mẹ tôi đã dốc sạch khoản tiền tiết kiệm cuối cùng để lo liệu.
Bà hoảng hốt đứng dậy, liên tục nhận lỗi:
“Mẹ sơ ý, quên dặn nhà bếp trước.”
“Là mẹ không đúng, để mẹ nhặt hết ra.”
Nói xong, bà khom lưng xuống bàn.
Từng cọng rau mùi nhỏ đều được bà nhặt ra rất cẩn thận.
Nhìn dáng vẻ dè dặt đến hèn mọn ấy, ngực tôi đau như bị bóp nghẹt.
Khúc Thắng Nam đặt tay lên vai Thẩm Trường Chu, nhếch miệng cười lạnh:
“Đúng là người quen sống nhờ nhà người khác có khác.”
“Biết điều thật đấy, nhìn sắc mặt người ta mà sống rất giỏi.”
Hốc mắt mẹ tôi lập tức đỏ lên.
Thân hình gầy gò của bà càng co lại, đôi vai run lên rất khẽ.
Nhưng vì tôi, bà vẫn cắn răng im lặng.
Sợi dây lý trí trong đầu tôi đứt phựt.
Tôi bước tới, t/á/t mạnh vào mặt Khúc Thắng Nam.
Thẩm Trường Chu lập tức kéo Khúc Thắng Nam ra sau lưng mình.
Anh ta che chở cho cô ta, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng:
“Hạ Mộng, em đừng vì không có bố dạy dỗ mà cư xử như một mụ điên không có giáo dục như thế.”
“Đừng ép anh phải giống bố em, bỏ mặc hai mẹ con em.”
Chuyện từ nhỏ tôi và mẹ nương tựa vào nhau mà sống, là do chính tôi từng kể cho anh ta nghe.
Vậy mà giờ đây, nó lại trở thành mũi d/a/o sắc lạnh đ/â/m thẳng vào tim tôi.
Trước khi anh ta vứt bỏ tôi,
Tôi sẽ là người không cần anh ta trước.
……