Giới thiệu truyện
Trong căn nhà của chúng tôi có một vật rất đặc biệt.
Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, được đặt ngay ngắn trên kệ phòng khách.
Tôi gọi nó là hộp giấu tâm trạng.
Chiếc hộp ấy chỉ có một quy tắc duy nhất: giấy đã được bỏ vào thì tuyệt đối không được lấy ra xem.
Năm đầu tiên sau khi kết hôn, tôi và Phó Trạch Ngôn từng nghiêm túc ngồi lại với nhau để lập ra một lời hứa.
Cho dù tức giận, thất vọng hay bất mãn đến mức nào, cả hai cũng không được dùng những lời cay nghiệt để làm đau đối phương.
Những điều không thể nói thành lời sẽ được viết ra giấy.
Viết xong, gấp lại rồi thả vào hộp.
Một khi mảnh giấy đã nằm bên trong, chuyện ấy cũng coi như kết thúc.
Không truy hỏi.
Không nhắc lại.
Càng không được lật lại để trách móc nhau.
Thuở đầu, tôi còn cảm thấy cách này rất thú vị.