Giới thiệu truyện
Trong khu nhà dành cho gia đình quân nhân, ai cũng biết mẹ tôi là kiểu phụ nữ mềm yếu, ngay cả việc tự chăm lo cho mình cũng khiến người ta phải lo thay.
Mỗi lần tụ tập nói chuyện, mấy người vợ trong khu thường vừa cắn hạt dưa vừa cảm thán:
“Minh Uyển đúng là có phúc. Không có Đoàn trưởng Lục bên cạnh, chắc cô ấy còn chẳng biết phải đi đâu nộp tiền điện, tiền nước.”
Lời ấy được nhắc đi nhắc lại nhiều năm, đến mức tất cả đều coi đó là sự thật.
Mãi cho tới ngày bố tôi đưa một người phụ nữ góa chồng về nhà.
Cô ta đang mang th/ai sáu tháng.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, người phụ nữ ấy đã ôm bụng qu/ỳ xuống trước mặt mẹ tôi, nước mắt lã chã rơi.
“Chị dâu, em không đến đây để giành giật ai cả.”
“Em chỉ mong chị cho đứa tr/ẻ trong bụng em một con đường sống.”
Mẹ tôi lập tức cúi xuống, đau lòng nắm lấy hai tay cô ta.
Thế nhưng chỉ ít phút sau, khi đã xoay lưng bước vào phòng, bà liền gọi một cuộc điện thoại.
Giọng nói khi ấy không còn chút yếu đuối nào.