Giới thiệu truyện
Trong mắt tất cả mọi người trong nhà, chị gái tôi luôn là kiểu mỹ nhân chỉ có nhan sắc mà chẳng có đầu óc.
Chị đẹp đến mức đi đâu cũng dễ khiến người khác chú ý, nhưng trí nhớ lại tệ đến khó hiểu.
Ít nhất, bố mẹ tôi vẫn luôn giải thích như vậy.
Hai lần trước, khi tôi đưa bạn trai về nhà, chị đều chọn đúng lúc trong nhà có khách để thay quần áo mà không đóng cửa phòng.
Đến khi bị bắt gặp, chị chỉ cần ngơ ngác nói một câu rằng mình quên mất hôm nay có người lạ tới.
Kết quả, cả hai mối tình của tôi đều kết thúc vì chị.
Người đầu tiên chỉ mới nhìn chị lâu hơn bình thường vài giây, tôi đã lập tức chấm dứt quan hệ.
Người thứ hai thì khéo che giấu hơn.
Trước mặt tôi, hắn khẳng định mình chẳng thấy gì cả.
Sau lưng, hắn lại âm thầm thêm WeChat của chị, ngày nào cũng hỏi han ân cần.
Lần đó, tôi tức đến bật khóc, chạy đi tìm mẹ đòi một lời giải thích.
Mẹ đập mạnh tay xuống bàn.
Bà nói chị tôi vốn chậm chạp, đầu óc không linh hoạt như người bình thường, bảo tôi đừng dùng suy nghĩ xấu xa để phỏng đoán chị.
Bố cũng đứng về phía chị.
Ông cho rằng tôi quá nhạy cảm, chuyện chẳng đáng bao nhiêu lại cố làm ầm lên, cuối cùng còn bắt tôi phải nhường chị.
Từ ngày ấy, tôi không quen thêm bất kỳ ai suốt ba năm.
Mãi đến ba năm sau, Chu Minh Khải mới xuất hiện.
Anh hoàn toàn khác hai người trước.