Trước khi buổi tiệc sinh nhật bắt đầu - Chương 9
Tôi đá nhẹ cô ấy.
Phó Cảnh Thâm không hề ngượng.
Anh hỏi:
“Đến nơi nhắn tin?”
“Được.”
“Không cần nhắn ngay.”
“Ổn định xong cũng được.”
“Biết rồi.”
Loa sân bay bắt đầu thông báo.
Tôi kéo vali.
Anh không giữ.
Chỉ nói:
“Thuận buồm xuôi gió.”
Tôi đi qua cửa kiểm tra.
Lúc quay đầu, hai người vẫn đứng đó.
Tôi đột nhiên nhớ đến sinh nhật năm ấy.
Cũng là một cánh cửa.
Chu Ký Bạch đi ra ngoài.
Tôi đứng bên trong nhìn hắn rời đi.
Khi ấy tôi cảm thấy mình là người bị bỏ lại.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Người đứng yên chưa chắc là người bị bỏ lại.
Người rời đi cũng chưa chắc là người chiến thắng.
Quan trọng là con đường mình chọn có thật sự thuộc về mình hay không.
Lần này người bước đi là tôi.
Không ai bỏ tôi lại.
Tôi đang đi về phía cuộc đời của chính mình.
* Một năm ở London trôi qua nhanh hơn tưởng tượng.
Tôi làm việc.
Đi học.
Đi du lịch.
Cuối tuần một mình ngồi tàu đến những thị trấn nhỏ.
Học nấu vài món mà trước đây Chu Ký Bạch không thích.
Cắt tóc ngắn.
Đổi phong cách ăn mặc.
Tôi còn bắt đầu chạy bộ.
Không phải để giảm cân.
Chỉ vì thích cảm giác gió thổi qua mặt vào buổi sáng.
Phó Cảnh Thâm và tôi vẫn giữ liên lạc.
Không thường xuyên.
Có lúc một tuần không nói chuyện.
Có lúc nửa đêm tôi gửi ảnh tuyết, sáng hôm sau anh mới trả lời.
Anh chưa từng hỏi:
“Tại sao không trả lời?”
Cũng chưa từng hỏi:
“Hôm nay đi cùng ai?”
Cuộc sống của chúng tôi không quấn lấy nhau.
Nhưng luôn có một sợi dây rất nhẹ nối ở giữa.
Một ngày cuối thu, tôi nhận được lời mời làm việc chính thức từ trụ sở.
Họ muốn tôi ở lại London thêm hai năm.
Tôi nhìn email rất lâu.
Sau đó gọi cho bố mẹ.
Gọi cho Lâm Tiêu.
Cuối cùng gửi tin nhắn cho Phó Cảnh Thâm.
“Tôi được đề nghị ở lại hai năm.”
Anh trả lời sau mười phút.
“Chúc mừng.”
Chỉ vậy.
Tôi nhìn hai chữ đó không hiểu sao lại có chút hụt hẫng.
Tôi hỏi:
“Anh không có ý kiến?”
“Đây là cơ hội rất tốt.”
“Tôi biết.”
“Vậy tại sao cần ý kiến của tôi?”
Tôi nghẹn lại.
Một phút sau anh gửi thêm.
“Nếu cô hỏi tôi có muốn cô về không.”
“Có.”
“Nhưng nếu hỏi cô có nên bỏ cơ hội vì tôi không.”
“Không.”
Tôi nhìn màn hình.
Đột nhiên cười.
“Phó Cảnh Thâm.”
“Hửm?”
“Tôi về nghỉ phép hai tuần vào tháng sau.”
Bên kia im lặng khá lâu.
Sau đó:
“Ừ.”
“Tôi vẫn còn xếp hàng chứ?”
Lần này anh trả lời gần như ngay lập tức.
“Còn.”
“Tôi có thể cho anh lên trước một số.”
“Bao nhiêu?”
“Từ số một lên số một.”
Tôi cười đến mức đồng nghiệp quay sang nhìn.
* Ngày trở về, Phó Cảnh Thâm đón tôi.
Không có hoa.
Chỉ có một cốc trà nóng.
Đúng nhiệt độ tôi thích.
Tôi nhận lấy.
“Anh không hỏi tôi quyết định ở lại hay về nước à?”
Anh kéo vali giúp tôi.
“Cô sẽ nói khi muốn.”
“Tôi quyết định ở lại hai năm.”
Tay anh khựng một chút.
“Ừ.”
“Không thất vọng?”
“Có.”
Anh trả lời rất thẳng.
“Nhưng chuyện đó không thay đổi việc đây là lựa chọn tốt cho cô.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh.
“Phó Cảnh Thâm.”
“Hửm?”
“Tôi nghĩ có thể thử.”
Anh dừng lại.
Cả sân bay người qua người lại.
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Thử cái gì?”
Tôi cố nhịn cười.
“Anh biết mà.”
“Không.”
Anh nghiêm túc.
“Tôi muốn nghe rõ.”
Tôi đành nói:
“Thử yêu nhau.”
Anh không lập tức cười.
Chỉ nhìn tôi.
Sau đó hỏi một câu.
“Cô chắc chứ?”
“Chắc.”
“Không cần bỏ phiếu?”
Tôi không nhịn được, bật cười.
“Không cần.”
Anh cũng cười.
“Vậy được.”
Không ôm.
Không hôn.
Không có cảnh tượng khoa trương.
Anh chỉ đưa tay ra trước mặt tôi.
Tôi đặt tay mình vào.
Lòng bàn tay ấm.
Không có mười bảy người.
Không có màn hình lớn.
Không có đếm ngược ba mươi giây.
Chỉ có hai người.
Vậy là đủ.
* Hai năm sau, tôi trở về nước đảm nhiệm vị trí giám đốc bộ phận.
Ngày công ty tổ chức tiệc chào mừng, tôi vô tình gặp lại Hứa Di.
Cô ta làm việc cho một đơn vị đối tác.
So với trước đây đã thay đổi rất nhiều.
Không còn mái tóc dài.
Không còn giọng điệu mềm mại lúc nào cũng như vô tội.
Khi nhìn thấy tôi, cô ta đứng im vài giây.
Sau đó chủ động bước tới.
“Vãn Đường.”
“Tôi có thể nói chuyện với cậu không?”
Tôi không từ chối.
Hai người đứng ngoài ban công.
Cô ta im lặng rất lâu.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Chuyện đã qua rồi.”
“Không.”
Cô ta lắc đầu.
“Tôi vẫn muốn nói.”
“Trước đây tôi luôn nghĩ Ký Bạch và tôi lớn lên cùng nhau, cho nên tôi có quyền đặc biệt.”
“Tôi biết cậu khó chịu.”
“Thậm chí có lúc…”
Cô ta cắn môi.
“Có lúc tôi cố ý.”
Tôi không bất ngờ.
“Tôi biết.”
Cô ta sững người.
“Cậu biết?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao…”
“Bởi vì người yêu tôi là Chu Ký Bạch.”
“Tôi có thể ghét cô.”
“Nhưng trách nhiệm giữ khoảng cách với cô là của hắn.”
“Nếu hắn từ chối, cô không thể kéo hắn đi.”
Hứa Di đỏ mắt.
“Tôi từng nghĩ chỉ cần hắn luôn chọn tôi thì tôi thắng.”
Tôi cười rất nhẹ.
“Sau này cô phát hiện không phải?”
Cô ta cũng cười chua chát.
“Sau này mới phát hiện người không biết trân trọng bạn gái cũng chẳng biết trân trọng bạn bè.”