Giới thiệu truyện
Từ nhỏ tôi đã có một khuyết điểm khá phiền phức.
Người khác nói một câu nhưng giấu ba tầng ý nghĩa bên trong, tôi thường chỉ nghe được đúng câu nằm ngoài cùng.
Ví dụ như đạo diễn từng nhắc tôi:
“Người mới bước vào nghề thì nên biết điều một chút.”
Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi lại:
“Cụ thể phải biết điều đến mức nào ạ?”
Người quản lý đứng bên cạnh lập tức chen vào:
“Ý anh ấy là cô đừng khiến tiền bối khó xử.”
Tôi càng không hiểu.
“Tiền bối làm chuyện gì sai nên mới khó xử sao?”
Sau câu đó, chẳng ai trả lời tôi nữa.
Và cũng nhờ cái tính không hiểu bóng gió ấy, chưa đầy ba tháng kể từ ngày bước vào giới giải trí, tôi đã khiến hơn nửa đoàn phim nhìn mình không vừa mắt.
Cho đến ngày xảy ra chuyện với chiếc váy của Ảnh hậu Tống Vãn Đường.
Hôm ấy, trước giờ livestream của một chương trình tạp kỹ chuyên về diễn xuất, bộ lễ phục Haute Couture trị giá ba triệu tệ, tương đương hơn mười tỷ đồng, mà Tống Vãn Đường chuẩn bị mặc bất ngờ bị cắt nát.
Khi tôi bị gọi đến phòng trang điểm, cô ta đang quấn chăn ngồi trên ghế sofa.
Đôi mắt đỏ vừa đủ.