Xin Phép Được Ly Hôn - Chương 11
“Thân chủ tôi mất quyền sử dụng tài sản chung trong hôn nhân.”
“Chứng cứ thứ hai.”
“Hệ thống phê duyệt chi tiêu.”
“Mọi khoản chi.”
“Kể cả tiền khám bệnh.”
“Đều phải xin phép.”
Màn hình lớn phía trước.
Hiện lên hàng chục bản ghi.
Mua thuốc.
Bị từ chối.
Đăng ký khóa học.
Bị từ chối.
Mua hoa.
Bị từ chối.
Viện phí.
Bị từ chối.
Cả phòng xử lặng ngắt.
Luật sư tiếp tục.
“Chứng cứ thứ ba.”
“Hóa đơn viện phí.”
“Ba mươi hai nghìn tệ.”
“Khoản tiền này.”
“Không phải chồng thanh toán.”
“Mà do người khác cho vay.”
Thẩm phán nhìn về phía Kỳ Nghiễn Chu.
“Kỳ tiên sinh.”
“Ông có ý kiến gì không?”
Kỳ Nghiễn Chu chậm rãi đứng lên.
Giọng khàn đặc.
“Tôi…”
“Tôi thừa nhận.”
“Đó là sai lầm của tôi.”
Lần đầu tiên.
Anh không phủ nhận.
…
Luật sư Tần mở tập hồ sơ tiếp theo.
“Chứng cứ thứ tư.”
“Toàn bộ hồ sơ mang thai.”
“Mười hai tuần.”
“Ba lần khám.”
“Một lần cấp cứu.”
“Và…”
“Giấy xác nhận sau thủ thuật.”
Mỗi một tờ giấy được đặt xuống.
Sắc mặt Kỳ Nghiễn Chu lại tái thêm một chút.
Thẩm phán hỏi:
“Kỳ tiên sinh.”
“Trong thời gian vợ ông điều trị.”
“Ông có ở bệnh viện không?”
Kỳ Nghiễn Chu im lặng.
“Không.”
“Có thanh toán viện phí không?”
“…Không.”
“Có ký giấy phẫu thuật không?”
“…Không.”
“Có nhận điện thoại của bà ấy không?”
“…Không.”
Ba chữ “không”.
Giống như từng nhát dao.
Đâm thẳng vào tim chính anh.
…
Luật sư Tần lại bật đoạn ghi âm.
Là cuộc gọi ngày hôm đó.
“Tôi đang ở bệnh viện.”
“Tôi không đủ tiền.”
Giọng tôi nghẹn ngào.
Ngay sau đó.
Là giọng Kỳ Nghiễn Chu.
“Nếu gấp.”
“Thì em dùng ví trả trước ứng tạm.”
Toàn bộ phòng xử.
Không một ai lên tiếng.
Luật sư hỏi:
“Kỳ tiên sinh.”
“Lúc ấy.”
“Ông có biết thân chủ tôi vừa mất con không?”
Kỳ Nghiễn Chu nhắm mắt.
“…Không.”
“Nhưng.”
“Ông cũng không hỏi.”
Anh cúi đầu.
“…Đúng.”
…
Đúng lúc ấy.
Luật sư Tần đặt lên bàn tập tài liệu cuối cùng.
“Đây.”
“Là kết quả giám định.”
“Trong ba năm.”
“Bị đơn đã sử dụng giấy tờ giả mạo chữ ký.”
“Để chuyển dịch tài sản thuộc quyền sở hữu của nguyên đơn.”
“Đồng thời.”
“Sử dụng tài sản đó làm tài sản bảo đảm cho các khoản đầu tư.”
Phía luật sư của Kỳ Nghiễn Chu lập tức đứng lên.
“Phản đối.”
“Thân chủ tôi không hề biết chữ ký bị giả.”
Luật sư Tần bình tĩnh đáp:
“Chúng tôi không kết luận bị đơn trực tiếp giả mạo.”
“Nhưng.”
“Ông ấy là người hưởng lợi.”
“Đồng thời.”
“Cũng là người trực tiếp sử dụng những tài sản này.”
Thẩm phán gật đầu.
“Ghi nhận.”
…
Đến lượt tôi phát biểu.
Thẩm phán nhìn tôi.
“Bà Ôn.”
“Bà còn điều gì muốn nói?”
Tôi chậm rãi đứng lên.
Nhìn người đàn ông đối diện.
Từng yêu.
Từng hận.
Rồi cuối cùng.
Chỉ còn xa lạ.
Tôi cất giọng rất nhẹ.
“Tôi không ly hôn vì anh ngoại tình.”
Cả phòng xử đồng loạt nhìn sang.
“Tôi cũng không ly hôn vì anh mua váy cho người khác.”
“Tôi ly hôn.”
“Là vì.”
“Từ rất lâu rồi.”
“Tôi không còn được xem là một con người độc lập.”
“Tôi muốn mua một bó hoa.”
“Phải xin phép.”
“Tôi muốn khám bệnh.”
“Phải xin phép.”
“Tôi muốn dùng tiền của chính mình.”
“Cũng phải xin phép.”
“Ngay cả.”
“Lúc mất con.”
“Tôi vẫn phải chứng minh.”
“Khoản viện phí ấy.”
“Đáng để chi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kỳ Nghiễn Chu.
Giọng bình tĩnh.
“Tôi không muốn.”
“Tiếp tục xin phép.”
“Để được làm vợ anh.”
Nói xong.
Cả phòng xử im phăng phắc.
Ngay cả thẩm phán.
Cũng lặng đi vài giây.
…
Kỳ Nghiễn Chu chậm rãi đứng dậy.
Đôi mắt đỏ hoe.
“A Nghê.”
“Anh…”
“Không cần nói nữa.”
Tôi ngắt lời.
“Muộn rồi.”
Anh nhìn tôi.
Khóe mắt đỏ ngầu.
Lần đầu tiên.
Người đàn ông cao ngạo ấy.
Rơi nước mắt ngay giữa phòng xử.
“Tôi đồng ý ly hôn.”
“Nhưng.”
“Xin em.”
“Cho anh bù đắp.”
Tôi khẽ mỉm cười.
Là nụ cười nhẹ nhất kể từ khi gặp lại anh.
“Có những vết thương.”
“Không phải nói xin lỗi.”
“Là sẽ lành.”
Thẩm phán gõ búa.
“Tòa tuyên bố.”
“Chấp nhận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn.”
“Đồng thời.”
“Ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời.”
“Phong tỏa toàn bộ phần tài sản đang có tranh chấp.”
Kỳ Nghiễn Chu nhắm mắt.
Anh biết.
Lần này.
Anh thật sự mất cô rồi.
Đúng lúc ấy.
Một cán bộ tòa án bước nhanh vào.
“Thưa Hội đồng xét xử.”
“Cơ quan điều tra vừa gửi thông báo.”
“Vụ án liên quan đến hành vi giả mạo chữ ký.”
“Đã chính thức được khởi tố.”
“Đồng thời.”
“Người đại diện pháp luật của Công ty Tinh Duyệt.”
“Ngu Lê.”
“Đã bị áp giải để phục vụ điều tra.”
10.
Một năm sau.
Buổi sáng đầu hạ.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, rơi lên tấm biển mới tinh.
Quỹ Ánh Dương.
Đây là quỹ từ thiện đầu tiên trong thành phố chuyên hỗ trợ phụ nữ bị kiểm soát tài chính và bạo lực kinh tế trong hôn nhân.
Người sáng lập.
Là tôi.
Ôn Nghê.
Buổi lễ khai trương có rất nhiều phóng viên.
Có người hỏi tôi: