Giới thiệu truyện
Ý thức vừa dần quay trở lại, cảm giác đầu tiên ập đến với Tô Thanh Nguyệt là cơn đau buốt lan khắp toàn thân, như thể từng khớp xương đều bị nghiền nát.
Cô khó nhọc hé mắt.
Ngay bên cạnh là vệt m/á/u đỏ sẫm đã loang thành một mảng lớn. Chỉ cần ngẩng đầu lên, chiếc cầu thang xoắn dẫn lên tầng hai lập tức lọt vào tầm mắt.
Đầu óc vẫn còn choáng váng, nhưng những âm thanh vọng xuống từ phía trên đã khiến cô tỉnh táo thêm vài phần.
“Uyển Nhi, chuyện đính hôn với Tô Thanh Nguyệt vốn là quyết định của gia đình ép buộc. Anh chưa từng có ý định chấp nhận cuộc hôn nhân đó, càng không thể nảy sinh tình cảm với cô ấy.”
“Uyển Nhi, anh đã hứa sẽ không để bất cứ ai làm em phải buồn. Biết em không thích Tô Thanh Nguyệt nên anh chỉ tiện tay đ/ẩ/y cô ta xuống cầu thang cho nhớ đời. Hơn nữa Mặc Thần cũng luôn đứng về phía em. Đừng khóc nữa, được không?”
Hai giọng nói ấy quen thuộc đến mức khiến trái tim cô run lên.
Một là Cố Cảnh Dương.
Một là Lục Mặc Thần.