Ý thức vừa dần quay trở lại - Chương 13
“Chu Trạch.”
“Ừ?”
“Bữa tối hôm trước anh nói, tôi đã suy nghĩ rồi.”
Chu Trạch lập tức căng thẳng.
Một tuần trước, anh đã tỏ tình.
Không dùng hoa hay nến.
Chỉ trong một bữa tối bình thường, anh nói mình đã thích cô nhiều năm.
Anh không ép cô trả lời ngay.
Chỉ nói có thể chờ.
“Câu trả lời của em là gì?”
Tô Thanh Nguyệt khẽ cười.
“Có thể thử.”
Chu Trạch đứng yên vài giây.
“Em nói thật?”
“Anh không muốn thì thôi.”
“Muốn.”
Anh lập tức ngồi vào xe, sợ cô đổi ý.
“Anh vô cùng muốn.”
Tô Thanh Nguyệt bật cười.
Chiếc xe rời khỏi nhà họ Lục.
Lục Mặc Thần vẫn đứng trong bóng tối, nhìn theo đến khi không còn thấy gì nữa.
Ngày hôm đó, anh hiểu rõ một chuyện.
Có những người một khi bỏ lỡ sẽ không bao giờ quay lại.
Một năm sau, tập đoàn Lục Thị tuyên bố phá sản.
Lục Mặc Thần bán toàn bộ tài sản cá nhân để trả nợ.
Mẹ Lục không còn biệt thự, xe sang hay những bữa tiệc xa hoa.
Bà phải chuyển đến một căn hộ nhỏ ở ngoại ô.
Những người bạn từng vây quanh cũng biến mất không còn dấu vết.
Bà thường xuyên nhắc đến Tô Thanh Nguyệt.
Nhắc cô từng chăm sóc mình thế nào.
Nhắc cô từng giúp nhà họ Lục ra sao.
Nhưng không ai đáp lại.
Lục Mặc Thần gây dựng lại sự nghiệp từ con số không.
Anh vẫn có năng lực, chỉ là không còn thuận lợi như trước.
Mỗi khi gặp khó khăn, anh mới nhớ ra trước đây Tô Thanh Nguyệt đã âm thầm dọn đường cho mình nhiều đến mức nào.
Nhưng hối hận không thể thay đổi quá khứ.
Cố Cảnh Dương sau khi ra t/ù bị tước quyền thừa kế.
Cha anh giao công ty cho người em họ.
Anh từng nhiều lần tìm việc nhưng vì hồ sơ có vết nhơ, không công ty lớn nào muốn nhận.
Cuối cùng anh chỉ có thể đến một thành phố nhỏ làm lại từ đầu.
Mỗi khi nhìn thấy tin tức về Tô Thanh Nguyệt, anh đều nhớ tới buổi chiều ở biệt thự.
Nếu ngày đó anh không đ/ẩ/y cô xuống cầu thang, có lẽ mọi chuyện sẽ không đi đến bước này.
Nhưng trên đời không có nếu như.
Hạ Uyển Nhi sống trong trại giam.
Không còn quần áo hàng hiệu.
Không còn người hầu.
Không còn hai người đàn ông vô điều kiện bảo vệ.
Những người xung quanh cũng không quan tâm cô ta có khóc hay không.
Lần đầu tiên trong đời, nước mắt của cô ta trở nên hoàn toàn vô dụng.
Mỗi ngày cô ta đều hỏi thăm tin tức bên ngoài.
Đến khi nghe tin Tô Thanh Nguyệt sắp kết hôn với Chu Trạch, cô ta điên cuồng đập phá mọi thứ trong phòng.
“Đó phải là cuộc sống của tôi!”
“Nhà họ Hạ là của tôi!”
“Lục Mặc Thần là của tôi!”
“Cố Cảnh Dương cũng là của tôi!”
Không ai trả lời.
Một quản giáo chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
“Không có gì là của cô.”
“Đến giờ lao động rồi.”
Ngày cưới của Tô Thanh Nguyệt diễn ra vào đầu mùa thu.
Không quá phô trương nhưng vô cùng ấm áp.
Hạ Minh Viễn tự tay đưa con gái bước vào lễ đường.
Tần Nhã Lan ngồi phía dưới khóc đến đỏ mắt.
Hai anh trai tranh nhau dặn dò Chu Trạch.
“Không được để em gái tôi chịu uất ức.”
“Nếu cậu bắt nạt con bé, chúng tôi sẽ đưa nó về ngay.”
Chu Trạch nghiêm túc gật đầu.
“Sẽ không có ngày đó.”
Lục lão phu nhân cũng đến dự.
Bà nắm tay Tô Thanh Nguyệt, đặt vào đó một chiếc vòng ngọc.
“Đây là quà bà chuẩn bị từ lâu.”
“Cháu không còn là cháu dâu nhà họ Lục, nhưng vẫn là cháu gái của bà.”
Tô Thanh Nguyệt ôm lấy bà.
“Cảm ơn bà nội.”
Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng, cô bước đến trước mặt Chu Trạch.
Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và kiên định.
Không có thương hại.
Không có chiếm hữu.
Không có sự bố thí từ trên cao.
Chỉ có tôn trọng và trân trọng.
“Thanh Nguyệt.”
“Anh ở đây.”
Chỉ một câu đơn giản lại khiến mắt cô hơi cay.
Kiếp trước, cô từng cầu xin một người quay đầu nhìn mình.
Kiếp này, cô không còn cầu xin bất kỳ ai.
Cô tự tay lấy lại thân phận.
Tự tay bảo vệ sự nghiệp.
Tự tay đòi lại công bằng.
Cũng tự mình chọn người xứng đáng đứng bên cạnh.
Khi trao nhẫn, Chu Trạch khẽ hỏi:
“Em có hối hận không?”
Tô Thanh Nguyệt nhìn anh.
“Về điều gì?”
“Đã đồng ý lấy anh.”
Cô mỉm cười.
“Không.”
“Vậy anh có thể yên tâm rồi.”
“Anh sợ sao?”
“Có.”
Chu Trạch thành thật đáp.
“Bởi vì em quá tốt.”
“Anh sợ mình không đủ tốt để giữ em.”
Tô Thanh Nguyệt nhẹ nhàng nắm tay anh.
“Không cần giữ.”
“Chỉ cần cùng nhau bước về phía trước.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp lễ đường.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng mùa thu rơi xuống những đóa hoa trắng.
Tô Thanh Nguyệt khẽ nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức đau đớn của kiếp trước dường như đã thật sự rời xa.
Cô từng ch/ế/t trong tuyệt vọng.
Từng mất đi đôi chân, đôi tay và tất cả hy vọng.
Từng bị người mình yêu tự tay đẩy vào địa ngục.
Nhưng ông trời cho cô sống lại không phải để tiếp tục dây dưa với những kẻ đã làm tổn thương mình.
Mà để cô hiểu rằng điều quý giá nhất chưa bao giờ là tình yêu của Lục Mặc Thần.
Cũng không phải sự công nhận của bất kỳ gia tộc nào.
Điều quý giá nhất là chính cô.
Là cuộc đời cô từng đánh mất.
Là lòng kiêu hãnh từng bị giẫm nát.
Là quyền được lựa chọn tương lai của mình.
Cô quay đầu nhìn cha mẹ, hai anh trai và Lục lão phu nhân.
Sau đó nhìn người đàn ông đang nắm chặt tay mình.
Tất cả những người thật lòng yêu thương cô đều đang ở đây.
Còn những kẻ từng hại cô, mỗi người đều đã nhận được kết cục xứng đáng.
Tô Thanh Nguyệt cong môi.
Lần này, cô không còn là kẻ bị bỏ lại dưới chân cầu thang.
Cô đã bước qua tất cả.
Bước đến nơi cao nhất.
Và không một ai còn có thể kéo cô xuống nữa.
Hết.