Yêu Nhầm Ảnh Hoa Khôi - Chương 9
Nhẫn nhịn.
Lại là nhẫn nhịn.
Sự nhẫn nhịn mà bố mẹ tôi luôn miệng nhắc tới.
Rốt cuộc đã mang lại cho tôi điều gì?
Tôi siết chặt khăn giấy trong tay.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hô hấp ngày càng gấp gáp.
Những cảm xúc bị đè nén suốt nhiều năm.
Giống như một khối bông hút đầy nước.
Nặng trĩu đè lên lồng ngực.
Càng đè càng nặng.
Cho tới hôm nay.
Cuối cùng cũng chạm tới giới hạn.
Tôi nghe thấy trong cơ thể mình.
Dường như có thứ gì đó vỡ tung.
Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?
Tại sao Hạ Đào cứ phải nhắm vào tôi?
Tại sao tôi luôn hèn nhát chịu đựng?
Ngay cả việc trả đũa cô ta.
Tôi cũng chọn một cách méo mó và vô dụng như vậy.
Cuối cùng còn phá hỏng tất cả.
Tôi ghét bản thân mình như thế.
Thật sự rất ghét.
Hạ Đào vẫn đứng đó.
Dùng giọng điệu vô tội nhất nói đi nói lại:
“Người ta thật sự không cố ý mà.”
Cô ta còn đưa tay ra.
Muốn vỗ vai tôi.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Cơ thể tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
Tôi xông tới.
Một tay túm lấy tóc Hạ Đào.
Tay kia liên tiếp tát mạnh hai cái.
Đánh đến mức cô ta lảo đảo lùi lại.
Suýt đứng không vững.
Hạ Đào nói không sai.
Từ nhỏ tôi đã theo mẹ làm việc.
Sức lực lớn hơn rất nhiều người.
Hạ Đào hét lên chói tai.
Hiển nhiên không ngờ tôi sẽ phản kháng.
Càng không ngờ tôi sẽ phản kháng dữ dội như vậy.
Tôi kéo cô ta ngã xuống đất.
Đầu gối cô ta va mạnh vào chân bàn.
“Con khốn này!”
“Mày dám đánh tao!”
Tôi nghiến chặt răng.
Đá mạnh vào người cô ta hai cái.
Sau đó nhào tới.
Liên tiếp tát xuống.
Hai chúng tôi hoàn toàn lao vào đánh nhau.
Ghế bị hất đổ.
Tài liệu văng khắp nơi.
Lúc trưởng phòng chạy vào.
Nhìn thấy chính là cảnh tượng hỗn loạn ấy.
Bà ta tức đến tái mặt.
“Mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì?”
“Mau kéo họ ra!”
Đám đồng nghiệp nam lúc này mới hoàn hồn.
Vội vàng lao tới.
Người kéo Hạ Đào ra khỏi tay tôi.
Chính là thư ký Lý.
Người đã từng đẩy tôi hôm trước.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
Cơn giận bùng lên.
Trở tay tát thẳng một cái.
Chiếc kính trên mặt anh ta lập tức bị đánh văng.
Cuối cùng.
Tôi bị giữ chặt trên ghế.
Tóc tai rối tung.
Tay áo lệch hẳn sang một bên.
Trong tay vẫn còn nắm một nhúm tóc của Hạ Đào.
Hạ Đào đứng đối diện.
Gương mặt sưng đỏ.
Ánh mắt đầy căm hận.
Trưởng phòng tức giận đến mức mặt mày xanh mét.
Đang chuẩn bị mở miệng quát mắng.
Ngoài cửa bỗng nhiên yên lặng.
Có người hạ giọng nói:
“Tổng giám đốc Tần tới rồi.”
11
Đám đông tự động tách sang hai bên.
Tần Tụng đứng ở cửa.
Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mọi người.
Có lẽ anh vừa từ phòng họp đi ra.
Bộ vest trên người chỉnh tề, không một nếp nhăn.
Hoàn toàn đối lập với khung cảnh hỗn loạn trong văn phòng lúc này.
Tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Lặng lẽ dùng tay che đi vết xước trên cánh tay.
Quan hệ của Hạ Đào trong văn phòng vốn tốt hơn tôi.
Gần như tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta.
“Hứa Nhân, sao cô có thể đánh người như vậy?”
“Đúng đó, Tổng giám đốc Tần, chúng tôi đều tận mắt nhìn thấy, là cô ấy túm tóc Hạ Đào trước.”
“Bình thường nhìn hiền lành lắm, không ngờ lại kích động như thế.”
Hạ Đào ngồi dưới đất.
Hai mắt đỏ hoe.
Nước mắt nói rơi là rơi.
Từng giọt từng giọt lăn xuống gò má.
Cô ta không khóc thành tiếng.
Nhưng dáng vẻ ấy lại càng khiến người khác cảm thấy đáng thương hơn.
Cô ta không nhìn những người đang bênh vực mình.
Mà vươn tay về phía Tần Tụng.
Giọng nói mềm mại xen lẫn nghẹn ngào.
“Tổng giám đốc Tần…”
“Hứa Nhân đột nhiên đánh tôi.”
“Tôi không biết mình đã làm sai chuyện gì.”
“Tôi sợ lắm…”
Đầu ngón tay cô ta sắp chạm tới ống quần vest của anh.
Tần Tụng cụp mắt nhìn xuống.
Sau đó mặt không biểu cảm lùi nửa bước.
Không nặng không nhẹ gạt cổ tay cô ta ra.
Giống như phủi đi một thứ vô tình vướng vào mình.
Bàn tay Hạ Đào rơi xuống nền đất.
Cả người cô ta cứng đờ.
Tần Tụng không nhìn cô ta thêm lần nào nữa.
Anh trực tiếp bước qua đám đông.
Giày da giẫm lên những tập tài liệu rơi vãi trên sàn.
Cuối cùng dừng lại trước mặt tôi.
Anh cúi đầu.
Nhìn bàn tay tôi đang che trên cánh tay.
Sau đó nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay ra.
Động tác rất khẽ.
Giọng nói lại khàn đặc.
“Buông tay ra.”
“Để tôi xem.”
12
Tôi bị anh gỡ tay xuống.
Vết thương lộ ra trong không khí.
Cảm giác đau rát lập tức trở nên rõ ràng.
Nhưng trong lòng tôi còn hỗn loạn hơn.
Theo bản năng muốn nói mình không sao.
Môi vừa động đậy.
Anh đã nắm lấy tay tôi.
Kéo tôi đi theo anh.
Mùi hương cam quýt quen thuộc lập tức bao phủ lấy tôi.
Tôi thậm chí quên cả phản kháng.
Phía sau vang lên hàng loạt tiếng hít khí lạnh.
Tần Tụng không hề quay đầu.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Anh nắm tay tôi.
Sải bước đi về phía văn phòng.
Tôi loạng choạng theo sau.
Có lẽ trận đánh nhau vừa rồi đã khiến tôi hoàn toàn thông suốt.
Nhìn bóng lưng cao lớn phía trước.